Hành tranh quý

Đăng lúc: Thứ năm - 25/08/2011 15:44 - Người đăng bài viết: Huỳnh Quốc An
Thanh bước xuống xe khi trời vừa sập tối, chiếc ba lô nặng trên vai như trĩu xuống làm bước chân cô chậm lại. Bất giác cô bồi hồi khi cơn gió vô tình lùa lên mặt mình hương vị mằn mặn của nước quê hương. Thanh đi học xa nhà đã lâu, đây là lần về quê thứ hai kể từ ngày cô tân sinh viên nhỏ nhắn, nước da ngăm ngăm đặt chân lên giảng đường Đại học. Lần về quê này cũng là kỳ nghỉ hè đầu tiên trong quãng đời sinh viên của Thanh. Bởi thế, cô lê từng bước chân chậm rãi lang thang trên con đường quê quen thuộc để tận hưởng cảm giác được trở về. Đến lối nhỏ rẽ vào nhà, còn khoảng 300 mét nữa là tới mái ấm gia đình của Thanh, nơi đó có mọi người thân đang chờ đón cô. Vừa định vụt chạy về, Thanh khựng lại trước một ánh đèn dầu đang tiến dần tới phía cô. Thì ra đó là ông Tư cùng xóm. Trong cái nhá nhem tối tuy không nhìn rõ nhưng Thanh nhận thấy dường như ông đã già yếu lắm. Thanh cúi chào ông:
Hành tranh quý

Hành tranh quý

- Con chào ông Tư. Ông đi đâu tối vậy?
          Ông Tư giơ cao chiếc đèn dầu lên để nhìn Thanh cho rõ.
          - À, cháu Thanh đấy phải không? Cháu mới đi học về à? Ông qua nhà bà Bảy coi thằng cháu nội của bà bị đau bụng thế nào.
Thấy ông đang vội, Thanh liền thưa:
- Vậy ông Tư đi đi, cháu mới về quê để nghỉ hè. Mai cháu sang thăm nhà ông nhé!
          Ông Tư cười hiền:
- Ừ. Thì mai. Trời tối rồi, cháu đi cẩn thận đấy.
          Hai ông cháu chào tạm biệt nhau rồi mỗi người một hướng. Niềm vui sắp đoàn tụ gia đình không lấp nổi niềm bâng khuâng của Thanh khi nghĩ về ông Tư. Sống cảnh đơn chiếc một thân một mình trong căn nhà lá đơn sơ, ông Tư nhận làm thuê những công việc lặt vặt để nuôi sống bản thân. Không ai nhớ rõ ông Tư đến cư ngụ ở cái xóm nhỏ heo hút này từ bao giờ và ông từ đâu tới. Chỉ nghe mang máng mấy người xung quanh nói với nhau rằng ông đến đây để trông coi miếng vuông nhỏ của một người địa phương đã đi làm ăn xa. Có lẽ họ có quan hệ họ hàng. Vậy thôi. Từ khi Thanh biết cắp sách đến trường thì cô đã gặp ông Tư. Hơn mười mấy năm rồi nhưng về thân thế của ông cô chỉ thu thập được bấy nhiêu. Sở dĩ Thanh quan tâm nhiều đến ông là vì ông rất hiền từ và hay giúp đỡ người khác hết lòng. Như hôm nay vậy, Thanh đoán được rồi ông Tư lại cho cháu nội bà Bảy uống nước gừng ấm để chữa đau bụng. Người ta cảm phục ông vì tài chữa bệnh bằng các phương thuốc dân gian bình thường mà hữu hiệu. Cắt ngang dòng suy nghĩ của Thanh bằng tiếng reo vui của em Thắm:
          - A, chị Hai về, chị Hai về Ba mẹ ơi!
          Cả nhà quây quần bên nhau chuyện trò, ăn tối. Đêm ấy Thanh có giấc ngủ thật ngon, yên bình trên đất quê hương trong tổ ấm thân yêu của mình.
          Bình minh của những ngày hè không bắt đầu bằng những tia nắng trong veo, thay vào đó là những đám mây khổng lồ giăng kín một góc trời. Gió lạnh hắt qua ô cửa sổ của căn phòng ngủ hẹp mà hai chị em đã Thanh, Thắm đã gắn bó cả thời thơ ấu. Thắm choàng dậy giật mình hỏi chị:
- Mấy giờ rồi chị Hai?
- 7 giờ sáng rồi em à. Thanh đáp
Thắm rối rít:
          - Chị Hai qua nhà ông Tư với em nhé?
Không chờ sự đồng ý của chị, cô em tung khỏi tấm chăn ấm ra sau rửa mặt.
Hai chị em tới nhà ông Tư, căn nhà lụp sụp càng ảm đạm hơn khi bên ngoài mây đen đang kéo đến. Mưa trút xuống. Trong nhà, ông Tư đang nhóm bếp nấu ấm nước nóng pha trà. Trên tay ông là một tập sách dày cộm. Chắc hẳn đây là tài sản quý giá nhất của ông. Bởi lẽ đó là hành trang duy nhất ông mang theo khi đến nơi quê người xứ lạ này. Thấy hai chị em Thanh, ông tươi cười bão:
- Các cháu lại đây.
Trong sâu thẳm tâm trí của Thanh và Thắm thì ông Tư như một người ông yêu kính của mình. Những người cùng xóm ở đây cũng vậy, ai nấy đều rất quý mến ông.
          Thắm bước đến nhỏ nhẹ:
- Ông uống thuốc chưa ạ?
          - Ông không uống được thuốc Tây đâu. Ông Tư từ tốn trả lời.
          Cả đời ông chỉ gắn bó với cái gọi là thiên nhiên, bình dị. Năm nay tuổi ông đã cao lắm, căn bệnh già bắt đầu hoành hành thân xác. Ông Tư chỉ uống được thuốc nam của chú Ba ở gần đó mà mỗi khi chú có dịp qua làng bên để hốt.
          Nhìn dáng ông ngồi bên bếp lửa trong bộ đồ Mirama cũ với nét mặt phúc hậu và thân thiện, Thanh thấy thương ông quá. Nhà nội, ngoại Thanh ở tận miền ngoài ông bà đều đã hy sinh trong chiến tranh. Thiếu tình cảm ấy, nên chị em Thanh rất quấn quýt với ông từ thuở nhỏ. Ông Tư cũng rất yêu thương Thanh và Thắm. Lúc còn học ở trường làng, cứ chiều chiều ba ông cháu dắt nhau ra tận bờ đê ở xóm trên để thả diều. Cha mẹ Thanh rất tin tưởng cho hai cô con gái yêu của mình theo ông Tư. Bên cạnh ông cả hai thật vui vẻ, được nghe ông kể chuyện xưa mà nhiều nhất là chuyện về Bác Hồ. Hồi ấy, Thanh vẫn không tưởng tượng ra nổi hình ảnh Bác Hồ bằng đầu óc non nớt của mình. Chuyện ông Tư kể rất bình dị và gần gũi, phần nhiều là những sinh hoạt đời thường của Bác. Lúc đầu Thanh không ấn tượng cho lắm, nhưng khi ông Tư nhấn mạnh:
          - Các cháu biết không? Bác Hồ đặc biệt dành lòng yêu thương cho thiếu nhi như các cháu vậy.
          Thanh nhớ hoài câu nói ấy. Cô tìm mãi hình ảnh của nhân vật được ông Tư tôn vinh như một thần tượng vĩ đại. Thế nhưng cả hai chị em cô vẫn không hình dung nổi Bác Hồ là như thế nào.
Thắm luyến thắng:
- Bác Hồ thương yêu thiếu nhi có giống như ông Tư thương chị Hai và cháu không? Ông Tư có giống như Bác Hồ không?
Ông Tư cười vang:
          - Không giống, không giống. Bác Hồ là vị Chủ tịch nước có tấm lòng bác ái bao la, thương dân như con. Còn ông chỉ là một người bình thường thôi các cháu ạ.
Vẫn không chịu bỏ qua, hai chị em cứ bướng bĩnh gọi ông Tư là Bác Hồ kính yêu và tung hô thật to:
- Bác Hồ, Bác Hồ muôn năm!
Rồi tất cả được Thanh và Thắm cất vào ký ức, lắng sâu lại trong tiềm thức của mình. Hôm nay gặp lại ông, bất chợt những kỷ niệm thời thơ ấu như ùa về. Với khả năng hiện tại, Thanh đã có thể mường tượng được chân dung của Bác Hồ. Nhưng không hiểu sao hình ảnh ấy càng trở nên rõ nét khi Thanh nhìn ông, nghĩ về lối sống giản dị của ông và tất cả những gì ông đã làm cho bà con trong xóm. Có thể nói, ông Tư cũng lo cho tất cả chỉ quên mình. Như một ẩn số về gia đình, nguồn gốc của ông, nhiều khi trong tâm trí Thanh lại tưởng ông Tư là một ông tiên xuất hiện bất ngờ.
          Tuy không là một anh hùng xuất chúng như Bác Hồ vĩ đại, nhưng cốt cách con người ông Tư lại có thể tạo thành ấn tượng khó quên trong lòng Thanh, Thắm và các bạn nhỏ chung xóm. Giờ đây tất cả đã trưởng thành, biết nhận thức và hồi tưởng được những tình cảm tốt đẹp mà ông Tư đã dành cho những người xung quanh, cho các cháu nhỏ. Ông Tư sống thật lương thiện, chừng như ông không nhớ chút gì, không bận tâm chút gì về bản thân mình. Suốt mùa hè năm ấy, Thanh và Thắm lại quấn quýt bên ông Tư nhưng không phải để vui đùa và thắc mắc hoài về cái tên Bác Hồ như thuở nhỏ mà cả hai chị em thay phiên nhau chăm sóc ông trong những lúc ốm đau.
          Ba tháng trôi qua, Thanh trở lại trường tiếp tục nhiệm vụ học tập. Thắm cũng vùi đầu vào sách vở lo cho năm cuối cấp 3. Vậy là rất ít khi Thắm mới ghé thăm ông được.
          Năm học mới rồi cũng kết thúc. Chiều ấy, Thanh lại về quê nghỉ mùa hè thứ hai của mình. Xe dừng lại, Thanh bước xuống hít một hơi thở thật sâu và bắt đầu chạy nhanh về cái xóm nhỏ thân quen. Chừng như ấp ủ một điều gì đó đã lâu mà Thanh muốn được giãi bày thật gấp, thật gấp. Tới cái lối nhỏ rẽ vào nhà, trời cũng nhá nhem tối, bước chân Thanh cũng khựng lại nhưng không phải vì một ánh đèn dầu như một năm về trước mà là ánh sáng của những ngọn đèn măng song treo trên mấy cái cây bên đường, bên mái lá nhà ông Tư. Bà Bảy và đứa cháu nội đứng khóc nức nở, Thanh vẫn chưa hiểu chuyện gì. Thắm từ trong nhà ông bước ra, mắt nhòa lệ:
          - Chị Hai ơi! Ông Tư bỏ chị em mình rồi.
Thanh sững sờ đứng lặng, không tự chủ được mình, nước mắt cũng không chảy ra được.
          Thắm đưa cho cô tập sách dày cộm của ông Tư để lại kèm mẩu giấy nhỏ cũ kỹ, nét chữ rung rung từng dòng:
          Cháu Thanh yêu quý của ông!
          Ông đã giữ tập sách này lâu lắm, cả đời ông ngoài hai cháu Thanh, Thắm ra thì nó là một người bạn thân thiết nhất. Ông đã không đủ khả năng vẽ được chân dung của người mà ông đặc biệt tôn kính cho hai cháu hình dung. Ông rất buồn. Từ ấy ông nuôi niềm hy vọng khi các cháu lớn lên, ông sẽ trao tận tay các cháu tập sách này. Đây là toàn bộ những gì ông đã kể, mỗi ngày một trang rồi các cháu sẽ tự khắc họa được trong đầu chân dung của con người vĩ đại ấy – Hồ Chí Minh.
          Có lẽ ông không chờ nổi đến hè năm nay để được cùng ngồi bên các cháu trong căn nhà dột nát của ông. Những thiên thần bé nhỏ của ông! Các cháu hãy cố gắng học tập để phụng sự cho quê hương.Ông tin là các cháu sẽ làm được.
Tạm bút.
          Lúc này, tập sách “Hồ Chí Minh toàn tập” trên tay Thanh đã thấm ướt tự lúc nào. Thanh nghẹn ngào thốt lên:
          - Ông ơi! Thật ra hôm nay cháu về đây để khoe với ông là cháu đã hình dung được rồi hình ảnh Bác Hồ. Không có gì thay đổi, ông Tư vẫn là Bác Hồ trong trái tim chúng cháu.
          Mùa hè ấy trôi qua thật buồn. Đó là thời gian để Thanh và Thắm miệt mài đọc từng trang sách cũ được ông Tư nâng niu gìn giữ. Cả hai mới hiểu rằng, chân dung con người vĩ đại Hồ Chính Minh khó có ai khắc họa được bằng đường nét cụ thể. Ông Tư đã dành một đời để nuôi dưỡng hình ảnh ấy trong chính trái tim khỏe mạnh của mình – một trái tim có lý tưởng tuyệt vời.
          Thanh rời xóm nhỏ trong ngày tựu trường đầu năm học mới giữa buổi bình minh không nắng. Hành trang mang theo lại là tập sách ấy, hành trang quý báu nhất của cuộc đời cô.
Tuyết Hận
 

Nguồn tin: http://netdeptuoitre.org.vn
Từ khóa:

tác phẩm, sáng tác

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 


Thiết kế website, lập trình phần mềm ứng dụng
Liên hệ: 0168.336.39.34 - Email: phongtvhg@gmail.com


 

Quảng cáo


 

Thông tin truy cập

  • Đang truy cập: 5
  • Hôm nay: 670
  • Tháng hiện tại: 16973
  • Tổng truy cập: 2441795

DỊCH VỤ PHẦN MỀM GIÁ RẺ

Liên kết website



PHIM TUYÊN TRUYỀN

TÀI TRỢ

Cách dạy con ngoan
Cách dạy con ngoan
Pin iphone 6 plus
Pin iphone 6 plus chuyên nghiệp giá cạnh tranh chỉ có tại macbookhanoi.
Pin iphone 6s plus
Pin iphone 6s plus chuyên nghiệp giá cạnh tranh chỉ có tại macbookhanoi.
Máy quẹt thẻ giữ xe
Giới thiệu về máy quẹt thẻ giữ xe - Vinparking
   

Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh
Đoàn cơ sở Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Hậu Giang

Địa chỉ: Khu Hành chính UBND tỉnh - Đường Thống Nhất - Phường 5 - Tp. Vị Thanh - Tỉnh Hậu Giang
Điện thoại: (0293)3878.654 - Fax: (0293)3878654 - Email: netdeptuoitre@gmail.com

Hotline: 038.336.39.34