Truyện ngắn Bằng lăng tím

Đăng lúc: Thứ năm - 25/08/2011 15:30 - Người đăng bài viết: Huỳnh Quốc An
Đâu chỉ có những cành phượng vĩ rực lửa mới khơi gợi trong lòng những cô cậu học trò nỗi bâng khuâng, nhớ tiếc mỗi khi mùa hè đến, mà sắc tím của bằng lăng cũng có sức mạnh vô hình lôi kéo những tâm hồn của các anh chị sinh viên về với những tháng ngày trên giảng đường đại học, về với những kỷ niệm êm đềm, vui nhộn và có cả những giọt tím, giọt sầu lăn dài trên má…
Truyện ngắn Bằng lăng tím

Truyện ngắn Bằng lăng tím

Ngân và anh gặp nhau giữa con đường rợp bóng bằng lăng trong khuôn viên trường Đại học Cần Thơ. Nào ai có hẹn với ai đâu mà tình cờ chung lối, lối đi hôm ấy bổng nhiên dài ra, thăm thẳm như quãng đường đời của Ngân - ngập màu tím biếc. Cũng như mọi hôm, Ngân thường hay lang thang trên con đường này, nhưng khác là những ngày trước Ngân thường đi với hai cô bạn thân nữa. Với tâm trạng đang da diết nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình giữa chốn phồn hoa, Ngân dạo bước một mình, thư thả. Chiếc xe đạp thân yêu được neo ngay nơi đầu đường. Nơi đây yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng cũng có mấy bạn sinh viên khác đạp xe đi sâu về phía sau, nơi có những cánh đồng lúa bát ngát xanh.
Anh xuất hiện trong dáng vẻ thư sinh, bình dị nhưng rất gan dạ khi nhanh tay tóm cổ một người thanh niên khỏe khoắn vừa vòng tay qua chuẩn bị bẻ ổ khóa chiếc xe đạp của Ngân. Anh bị một cú đấm của người thanh niên kia, quá bất ngờ Ngân định hô toáng lên nhưng nhìn anh nhăn mặt Ngân hoảng hốt chạy lại để xoa bóp vai của anh. Người thanh niên ấy bỏ chạy. Anh khoát tay: “Thôi bỏ đi bé, anh không sao!”. Rồi anh lại nhoẻn miệng cười trìu mến. Hoàng Tân, là tên của anh. Ngân nghe và cố gắng ghi nhớ.
- Thủy Ngân à, sao em gan vậy? Dám để xe ở đây để thơ thẩn tận đằng kia?
Ngân bối rối trả lời:
- Dạ…tại… Em cảm ơn anh đã kịp thời giữ con ngựa sắt này lại cho em.
- Có gì đâu, nhân tiện anh cũng đi dạo mà.
Anh ở ký túc xá của Trường nên chỉ đi bộ sang đây. Rồi không ai bảo ai, hai người cứ thế mà vừa dắt chiếc xe đạp cũ kỹ, vừa trò chuyện đi hoài trên con đường rợp bóng bằng lăng. Đó là ngày Ngân thật sự được thư giãn, được cười thật tươi, quên đi mọi nỗi lo toan cho việc mưu sinh để trang trải việc học hành, cũng là ngày Câu lạc bộ gia sư tạm nghỉ, Ngân không đến để nhận thêm lớp mới. Ngân với anh nói cho nhau nghe nhiều chuyện lắm, toàn là chuyện vui về trường, về lớp, ít nói tới chuyện riêng tư. Lâu lâu anh lại nhìn Ngân, đột nhiên im lặng, chỉ cười. Ngân thấy tim mình đập mạnh, nghe mặt nóng bừng bừng, không biết là gì nữa.
Rồi chiều xuống, bằng lăng như tím hơn, đã đến lúc hai người bạn mới quen nói lời tạm biệt. Thay cho ý giã từ, anh đưa tay bẻ một nhánh bằng lăng, cầm lấy tay Ngân và đặt vào đấy.
- Thôi, anh về trước. Ngân à, khi nào rảnh anh em mình lại gặp nhau ở đây nha!
Ngân xem đó là một lời hẹn. Không biết thêm gì về nhau ngoài thông tin anh học Tin học khóa 26. Chừng như Ngân không biết gì đến hiện tại mà cũng không xác định được cảm giác của mình. Ngân chỉ cười trừ cho cái chào tạm biệt của anh. Anh vụt chạy về phía xa, mắt Ngân cứ nhìn theo mà cũng không suy nghĩ gì.
Hè đến, Ngân với hai cô bạn thân của mình quyết định chọn một ngày thật đẹp, nhưng có mưa để đến con đường ngập bóng bằng lăng ấy để thỏa thích bàn tán chuyện văn chương. Anh lại đến. Lần này anh cũng đi xe đạp, vội vàng bước xuống xe, niềm nỡ chào Ngân và hai bạn của Ngân. Nói vài câu rồi anh đi, mưa ướt áo anhh, ướt nhũng cả những cánh hoa bằng lăng tím…
Gặp nhau là vậy, quen biết nhau là vậy nhưng số điện thoại thì chẳng thuộc về nhau. Thời gian sau đó, Ngân và anh đều bận bịu cho việc học hành, anh ra trường trước Ngân hai năm. Hai năm, khoảng thời gian quá ít để tìm hiểu về một người, nhưng lại quá dài cho cái cảm giác là lạ trong lòng Ngân. Ngân cũng sắp ra hội đồng bảo vệ luận văn tốt nghiệp. Ngày cuối cùng hoàn tất bản luận văn của mình trên máy vi tính. Ngân vào phòng chat Yahoo để xả hơi thì…
- Xin chào bằng lăng! - Một địa chỉ chát lạ hoắc từ nước Nga xa xôi, nhưng người ấy lại là người Việt Nam.
Thôi thì bạn bè cũng chẳng ai lên mạng, Ngân cứ chát với người lạ kia với Nick Chieutim_TN. Trò chuyện hồi lâu mới biết, anh là con trai Út của một gia đình đại gia tại Cần Thơ, vừa rời Việt Nam sang định cư ở Nga. Vui thật khi biết anh cũng từng học đại học ở Cần Thơ và… Anh tên Tân, Hoàng Tân. Không lẽ là tên trùng tên. Ngân hồi hộp khi nghe anh kể về một câu chuyện, câu chuyện ấy có cái tên Thủy Ngân. Anh nói, anh rất tiếc vì đã không có điều kiện tiếp xúc với cô bé ấy một lần nữa để hiểu thêm về một cô gái đầy nghị lực, chịu khó vượt lên hoàn cảnh và trên môi luôn nở nụ cười thật tươi, thật hiền. Ngân hỏi thêm về việc anh sang Nga, rồi tới chuyện anh đã giúp một cô bé giữ lại chiếc xe đạp. Vậy là. Ngân! Là em phải không? Ngân run tay, không nhấn nỗi phím, nước mắt chỉ trực tràn ra. Rồi Ngân kể:
Ngân không biết anh là ai ngoài cái tên Hoàng Tân cùng nhành bằng lăng tím. Nhưng sau ngày ấy, sau hè ấy, tuần nào Ngân cũng dành thời gian đi ra con đường kỷ niệm rợp bóng bằng lăng để tìm một bóng dáng quen thuộc của mình. Ngân không hiểu Ngân nghĩ gì về anh nhưng sao Ngân cứ nhớ đến anh bằng nỗi nhớ da diết vô bờ bến, nỗi nhớ theo thời gian tím cả trái tim Ngân. Đã hơn một lần Ngân cảm thấy vô vọng khi không thấy anh ở đâu, không biết anh ở đâu. Giờ thì Ngân đã biết anh cũng đang tồn tại ở trong trái tim Ngân nhưng anh lại đang sống ở một phương trời thật xa…
Anh cũng vậy, Ngân à! Anh vẫn nghĩ đến Ngân, bóng hình em luôn thường trực trong tâm trí, trong trái tim anh. Vậy mà tại sao anh lại vô tình không mạnh dạn tìm em khi anh còn ở Việt Nam. Có lẽ anh đã để mất cơ hội được gần em. Nhưng vì hoàn cảnh anh biết mình sẽ phải rời Việt Nam, anh lại không muốn tâm hồn trong trắng của em vướng bận về anh. Vậy là… Nhưng thật kỳ lạ, càng xa Việt Nam, khoảng cách không gian càng rộng thì tình cảm của anh dành cho Ngân càng lớn. Anh thường xuyên lên mạng để tâm sự với bất cứ một người lạ nào chỉ mong có ngày em cũng thang lang lên mạng để tìm anh. Hai năm trôi qua, niềm hy vọng của anh đang cạn dần, hôm nay anh định chọn nick banglangtim_NT này để tâm sự lần cuối, không ngờ.
Anh và Ngân cùng im lặng để mặc cho cửa sổ của 2 nickname có lồng tên 2 người TN và NT hiển thị những xúc cảm của 2 tâm hồn đã chờ đợi nhau quá lâu từ 2 phương trời xa xăm.
Rồi Ngân tốt nghiệp, được giữ lại Trường phục vụ cho công tác giảng dạy. Sau đó cũng hai năm, những dòng email cứ trải tràn từ Việt sang Nga từ suối nguồn yêu thương, chung thủy. Ngân vẫn chờ anh. Tân vẫn thường xuyên liên lạc với Ngân. Cho đến một ngày, rồi nhiều ngày sau nữa Tân đột nhiên biến mất, blog của anh cũng biến mất. Ngân vẫn kiên trì gửi mail, vẫn chờ đợi, vẫn thường xuyên thả bộ trên con đường bằng lăng tím.
Và hôm nay là mùa hè thứ 2 từ ngày Ngân đứng lớp, Ngân lại đến con đường có hoa tím bằng lăng, mới có hơn 6 năm mà những cội bằng lăng đã trở nên già cỗi, hoa tím càng tím hơn, tím cả tuổi xuân thì của Ngân.
                                                                                    Tuyết Hận
 

Nguồn tin: http://netdeptuoitre.org.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 


Thiết kế website, lập trình phần mềm ứng dụng
Liên hệ: 0168.336.39.34 - Email: phongtvhg@gmail.com


 

Quảng cáo


 

Thông tin truy cập

  • Đang truy cập: 18
  • Hôm nay: 547
  • Tháng hiện tại: 13668
  • Tổng truy cập: 2320416

DỊCH VỤ PHẦN MỀM GIÁ RẺ

Liên kết website



PHIM TUYÊN TRUYỀN

TÀI TRỢ

Cao linh chi Hàn Quốc
Cao nấm linh chi Hàn Quốc
Diệt mối tại nhà
Dịch vụ diệt mối tại nhà
Công ty sản xuất phim quảng cáo
Công ty sản xuất phim quảng cáo chuyên nghiệp
   

Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh
Đoàn cơ sở Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Hậu Giang

Địa chỉ: Khu Hành chính UBND tỉnh - Đường Thống Nhất - Phường 5 - Tp. Vị Thanh - Tỉnh Hậu Giang
Điện thoại: (0711)3878.654 - Fax: (0711)3878654 - Email: netdeptuoitre@gmail.com

Hotline: 0168.336.39.34